MÌNH CÓ QUYỀN VIẾT LẮM CHỨ

Mình thì chẳng nhá báo nhà biếc, cũng chẳng nghiệp dư nghiệp diếc chi hết, thích thì nhả chữ mà vui một mình, mà buồn một mình, hỉ nộ ái ố cho nhẹ cái lòng mình. Vậy nên, mình cũng chẳng quan tâm mà nghiên cứu sâu chi cái Luật báo chí, chỉ đơn giản, hiểu thế này, làm báo là những người “buôn cảm xúc” để có tiền ấy cho làng báo, là những người đưa tin từ sự thật của xã hội, của cuộc đời, đôi khi sự thật không hẳn còn là sự thật, hay méo mó, hay gỉ gỉ gì gi gì đi chăng nữa thì đó là việc làm của họ, là cảm xúc của mỗi người. Quyền in ấn là nằm ở những vị tổng biên tập, những vị chủ bút của tờ báo, mỗi nhà xuất bản… Quyền cảm nhận ở mỗi cá thể khác nhau. Mình hiểu thế.

Còn lại những báo mạng, thông tin đôi khi cũng tầm phào như một chợ buôn dưa, thì mình cũng để ý chi, thích thì đọc, không thích cũng đọc nếu tò mò và hơn nữa không thích thì thôi.

Còn lại nữa là những blog mạng, là những blog của cá nhân lập ra với nhiều ý nghĩa khác nhau, cũng như blog của mình, mình viết những cái mình nghĩ – có cả những cái mà người khác cho là nghĩ ngắn, nghĩ dài, mình viết những cái mình thích kể cả cóp nhặt Đông Tây, láng giềng xa gần nổi tiếng hay không nổi tiếng. Mỗi trang blog đeo đuổi những lý tưởng khác nhau, chỉ có chính bản thân chủ blog mới hiểu họ cần chia sẻ gì trong cộng đồng mạng này.

Trưa nay, một anh bạn nhà báo nhắn cho mình vụ cái bài viết về blog nguyễn văn minh. (Mình không thích hắn này nên mình cho hắn chữ thường hết luôn). Anh bạn bảo: “làm gì mà chửi kinh khủng thế, vừa vừa thôi chứ, nó ăn cây nào nó rào cây đấy, Anh không biết nhưng thấy em mắng đồng nghiệp anh là vô đạo đức một cách rất hằn học. Em có đi làm báo đâu mà hiểu được cái sự lắt léo của bọn làm tuyên giáo ấy. Nhìn chung em cũng chưa hiểu gì cả. Đừng vội mắng người khác là hèn, là vô lương tâm. Đừng thấy người ta cười hềnh hệch trước nỗi đau của người khác mà ái ố để không nhận ra đằng sau họ là trách nhiệm với vợ con bạn bè, họ dám xả thân bằng tấm lòng vị tha đấy. Chỉ khi thấy cần thôi…”

Gớm thế chứ lị, một nhà báo Đảng chính thống đấy bảo mình thế. Ui chao, mình hằn học gì với blog nguyễn văn minh chứ, hắn ăn cây nào rào cây nào nào. Mình chỉ lên án cái sự vô nhân đạo, vô đạo đức, vô lương tâm của hắn trước cái bài hắn viết, trước cái gọi là tình đồng loại thương cảm hòa trong khó khăn của cảnh ngộ gia đình anh Vươn ở Tiên Lãng.

Mình lên án blog nguyễn văn minh là lên án cái suy nghĩ thiển cận và ấu trĩ, trong khi hắn là một quân nhân, và hơn nữa lên án cái tinh thần làm báo của hắn vì hắn hơn hẳn mình – hắn là một nhà báo hẳn hoi, thế dưng mà hắn lại dùng blog cá nhân để bày tỏ quan điểm một cách ngô nghê, thiếu nghĩ, một sự dòm ngó ganh tỵ nồi cơm nhà khác thiếu nhân văn.

Mình có vơ đũa cả nắm đâu.

Mình hiểu chứ, giữa xã hội này kỷ cương phép nước còn chưa lắm ổn định thì cái quyền công dân, tự do ngôn luận cũng phải có nơi có chốn, đâu phải cứ rút ruột cho chảy sông là xong. Cái nghề làm báo nó cũng như bất kể một công việc gì khác ở một tổ chức. Giữa tập thể, lại là kẻ làm công, ai có quyền dám huênh hoang vỗ ngực không sợ cái thứ chi. Được mất là nằm trong tay người trả lương ấy, không khéo á, bị trù dập cho sống không ra sống nữa kìa. Mình hiểu chứ.

Nhưng, đã làm cái nghề báo mà chỉ biết vun vén xây tổ bằng sự an nhàn, bán chữ cầu vinh bằng sự a dua với thời cuộc thì thà rằng đừng mang danh nhà báo. Mình cũng chẳng lý tưởng hóa chi hết. Chân đất mắt toét như mình nhìn sự việc bằng đầu óc của người chân đất mắt toét, nghĩa là biết nhận thức, chẳng thể vượt xa hơn giới hạn trí thức của bản thân. Mình có thể phản ứng trước những điều mình cho là không đúng. Mình có quyền đó lắm chứ.

Advertisements

BLOG NGUYỄN VĂN MINH:TỰ VẢ MỒM VÀ NÉM ĐÁ VÀO CHÍNH MÌNH

Mình cũng bức xúc không kém khi đọc qua bài viết từ blog Nguyễn Văn Minh: Đoàn Văn Vươn có nghèo khổ đến mức phải… quyên góp.

Việc quyên góp ủng hộ cho gia đình anh Vươn đều là do những người có tấm lòng hảo tâm tử tế nhìn sự việc cưỡng chế xảy ra với con mắt của người trong cuộc, sự đồng cảm chia sẻ lúc khó khăn của tất cả mọi người, bản thân gia đình anh Vươn không hề bày tỏ “ăn xin” mà phải giả nghèo, giả khổ như cách nghĩ của Nguyễn Văn Minh. Bạn không ủng hộ quyên góp thì cũng nên nhìn nhận sự việc của một người làm báo, biết thế nào là đúng là sai, đối với người làm báo chỉ một câu nói xuyên tạc cũng có thể khiến cho ai đó lâm vào cảnh bần cùng. Bạn có thể dửng dưng trước sự thiếu thốn của họ, có thể quay lưng bĩu môi nhưng không thể thiển cận đến mức vô liêm sỉ và mất tính nhân đạo.

Trang blog nhà bạn cũng có vài bài xác nhận việc làm của những quan tham Tiên Lãng là vi phạm pháp luật, thì đơn giản bạn cũng nhận ra việc anh Vươn phản kháng là có lý do và gia đình anh Vươn đã đau đớn thế nào khi chỉ vài ngày hoang tàn cả cơ ngơi đẫm máu và nước mắt gầy dựng nên. Những ngày cận Tết, trong cái lạnh giá rét buốt, chồng thì bị bắt, nhà cửa đổ nát, bàn thờ hương hỏa tổ tiên cũng mất, tất cả đồ dùng của gia đình, sách vở của con cái, tấm ảnh thờ… đều không còn nguyên vẹn, đến con chó con cũng ướt sũng lông bị bắt mất, con chó mẹ thoát thân chạy lạc đâu đó… thử hỏi nếu là bạn, bạn sẽ thế nào? Có gào lên thống thiết đòi sự công bằng, có ngửa tay nhận những đồng tiền cứu trợ?…

Đã có nhiều sự phân tích, nhiều sự chia sẻ đến nỗi đau này, mặc nhiên ai cũng hiểu và đồng lòng vì đó là tấm lòng tương thân tương ái, đùm bọc lẫn nhau trong hoạn nạn, những đôi tay rất nhân đạo cùng hướng về gia đình anh Vươn, anh Quý.

Có lẽ mình không cần nói gì thêm về hoàn cảnh của gia đình anh Vươn và những nỗi đau mất mát gia đình đã gánh chịu, cũng không cần phải nói rõ tại sao có rất nhiều người đồng lòng và tùy tâm ủng hộ nhiều như thế. Sự thật đã hiện ra rất rõ trong tâm mỗi người.

Chẳng có ai ngu muội đến mức lại không hiểu việc mình đang làm có ý nghĩa thế nào đối với bản thân, chỉ bản thân thôi chứ đừng nói đến sự ảnh hưởng cho xã hội.

Mình vào nhà blogger này, đọc qua những điểm mục chính, đọc cả đôi ba cái còm, đọc chi tiết những bài viết trong thư mục: Chân dung đen, Dọc đường làm báo… điều chỉ có thể thốt lên và lướt trên bàn phím, mẽ, vô liêm sỉ, vô nhân đạo.

Bologger tự giới thiệu thế này: Blog của Nguyễn Văn Minh – Phóng viên báo Quân đội nhân dân – Cơ quan của Quân uỷ Trung ương và Bộ Quốc phòng – Tiếng nói của lực lượng vũ trang và nhân dân Việt Nam. Là một phóng viên, một nhà báo quân đội nhân dân, đáng lý trên blog của mình, Nguyễn Văn Minh phải lột tả được những niềm vui làm báo, những bài viết đậm chất tính quân đội nhân dân, chứ có lẽ nào.

Trong Dọc đường làm báo, là 03 bài viết với 03 bút danh khác nhau, nhưng lời lẽ mình nghĩ chỉ là của Nguyễn Văn Minh. Trong mục Chân dung đen, là những lời lẽ kịch tính, chê bai, bôi nhọ những người có ảnh hưởng lớn bởi dự luận. Một sự ganh tỵ đầy hiềm khích.

Chưa kể cái giọng điệu trong sự phân tích “lề trái, lề phải”, cái cách dùng từ “bọn phản động” rất nặng nề, cách nói chung chung ba phải “rất phản động”. Những luận cứ không xác đáng và đủ sức thuyết phục khi mang danh tri thức có văn hóa của một người làm báo.

Những còm phản hồi trong hầu hết các bài viết đều có còm khai vị bóc tem của chủ blog. Trong số các còm, những còm ủng hộ, say mê đắm đuối để khích lệ, để sẻ chia và động viên trong những dòng viết của blogger này thì quá ít.

Tại sao đứng trong hàng ngũ quân nhân, là người viết báo, lại tồn tại con người này? Suy nghĩ méo mó, mất đạo đức cả trong cách nghĩ, chẳng khác nào đã tự vả vào mồm, tự ném đá vào chính mình.