VIẾT CHO CU NGUYÊN

 

Hôm qua vào FB kết nối lại thấy người bạn cũ. Nhìn nó mập phì mà thấy ớn quá, không quen cái mặt nó như vậy so với cái ngày xưa còn đánh nhau chí chóe.

Nguyên – đó là tên gọi của nó ở nhà, còn đi học nó có một cái tên rất đẹp – Nguyễn Thanh Bình, rất nhẹ nhàng khác với cái vẻ nam tính của nó, cái miệng cứ hay nhe răng cười mà trêu đám con gái. Vắng mặt nó mình hay gọi nó là “Cu Nguyên”.

Mình với nó học chung cùng nhau hồi tiểu học. Mẹ nó với Mẹ mình làm cùng nhau. Cái Hợp tác xã nông nghiệp ngày xưa sau chuyển thành cái Trường nông lâm nghiệp của tỉnh Bình Dương. Ngày đó đất trường rộng mênh mông nên cán bộ nhân viên được ở trong khu tập thể của trường, cứ mỗi gia đình cũng phải được 1-2 gian nhà (kiến trúc xây được format sẵn) tha hồ mà ở.

Nhà mình lúc ấy thì có 03 chị em gái, còn nhà nó thì hai anh emi, nó là anh cả. Bố nó với Bố mình đều công tác trong Ủy ban nhưng khác bộ phận và đều ở cách xa mấy mẹ con những mười mấy cây số.

Nhà nó ở đầu hồi 02 gian của dãy nhà tập thể, phía sau là khu vườn điều, bạch đàn của Trường rộng mênh mông. Cái chuồng lợn cạnh đấy. Sát hồi nhà còn là cái bếp.

Nhà mình thì ở đoạn giữa, nhà nó xong đến nhà Bác Huệ-Nhã thì đến nhà mình, rồi đến nhà Bác Toản. Mẹ mình cũng nuôi lợn nhưng tận trên khu bếp ăn và téc nước của trường, đâu chừng cũng vài ba trăm mét chứ không gần xịt như nhà nó hay nhà bác Toản. Ở đó, mấy mẹ con mình tha hồ nuôi lợn, trồng rau, nhất là trồng khoai lang lấy củ.

Mình với nó bằng tuổi nên học chung cùng nhau. Ngày mình cùng gia đình ở quê mới vào nó cứ trêu mình suốt, vì hồi đó mình đen đủi, nhỏ thó, tóc quăn như Mỹ lai, nó cũng Bắc kỳ như mình thế mà nó cứ hùa nhau với tụi thằng Tài (thằng này mới Mỹ lai chính hiệu vì da nó trắng đỏ tóc vàng hoe tự nhiên), đám cái Mỹ Tiên, Hoàng Anh, cái Yến, cái Lan suốt ngày bắt nạt mình, chúng cứ thấy mặt mình là lại hò nhau “Bắc kỳ ăn rau muống nó lỳ như trâu”…

Mình với nó cứ như khắc khẩu, gặp nhau là trêu chọc rồi đánh chửi nhau như hát hay, mình hồi đó là con gái nhưng cũng nghịch như quỷ sứ, vì chẳng có bạn bằng tuổi ngoài nó nên suốt ngày lẫn đẫn theo nó đi nhặt hạt điều, trèo cây bắt chim sẻ, hái ổi… có đận nó bắt được ổ chim sẻ non, nó không cho mình, mình tức quá giữa trưa còn chui cửa sồ vào để lấy. Nó nhe răng cười nhứ nhứ dọa “tao mách mẹ mày…”.

Có lẽ bẩm sinh nó học giỏi, còn mình thì tùy hứng, vì vậy nên nó lúc nào cũng cho là mình học dốt hơn nó, với lại nó làm lớp trưởng. Và cái kỷ niệm đáng nhớ nhất là năm học lớp 4,mình với nó ngồi bàn đầu, nó đầu bàn mình ngồi giữa, hôm đó cô cho bài tập Toán và ra điều kiện nếu ai giải xong nộp chấm điểm. Chỉ 10 bài đầu tiên nếu đúng sẽ được điềm 10 và tuyên dương. Hôm đó mình tùy hứng lạ, làm xong cái rụp thế mà nó nhất quyết không cho mình đứng dậy nộp bài, nó giằng lấy cả vở của mình lại còn gân cổ bảo “mày cọp dê bài của tao” thế là rách cái rẹc. Nó sợ xanh mắt mèo xin lỗi rối rít làm mình cũng chẳng dám thưa Cô. Mình giận nó lắm, ra về mình đi trước nó đi sau lò tò xin lỗi, mình uất nó mình bắt đền, mà lúc đó mình cũng lắm chiêu, mình về đến nhà, canh me nó không làng nhàng phía sau, mình chạy ù sang nhà nó bảo với mẹ nó, cháu không có điểm 10 vì thằng Nguyên đó, cháu bắt đền phải viết lại vở cho cháu sao giống y chữa của cháu cơ, dạo ấy mình viết chữ đẹp cực, mẹ nó chẳng biết làm sao năn nỉ mình chán không xong, thế là mẹ nó lôi cổ nó ra chửi một hồi thì đánh nó, nó cũng lì không khóc, chỉ xin lỗi má nó (nó thích gọi băng má), mà mình thỉ bướng bỉnh ương ngạnh. Cực chẳng đã má nó tức lên thế là mượn chìa khóa 1 phòng trống, má nó nhốt nó vào một gian nhà trống ấy. Mình thì con trẻ chẳng hiểu gì sất chỉ khoái chí cái bụng và hả hê vì đã thỏa cơn tức nó. Nhưng sao má nó lại phạt nó nặng ghê gớm, lại chẳng cho nó ăn, hôm sau đi học về lại nhốt nó vào cái phòng đó, mình còn nhớ ánh mắt nó căm mình lắm khi mình cười thích thú nhìn nó qua khung cửa sổ.

Mẹ mình phải vào cuộc giải hòa, chuyện trẻ con làm người lớn đau đầu. Má nó bắt nó xin lỗi mình rất nhiều và phải đợi mình đi học cùng, mỗi lần đi học là nó lại tò tò đằng sau rỉ rả chuyện xé vở của mình và cái chuyện nó bị nhốt. Một hôm đương đi, đến gần cái thung lũng (giống cái thung lũng trên Đà Lạt, nó giáp với đường nhựa xong bị lở ra một hố sâu cây cối rập rạp, và ở dưới có khe suối nước chảy róc rách nên bọn trẻ con mình cứ ví là Đà Lạt 2, vậy mà cũng có lắm người chết vì cái thung lũng ấy, người lớn có, trẻ con có, mà cả em cái Yến cũng mất vì cái thung lũng này, cũng ma quái rùng rợn lắm mà ở tuổi đấy mình chưa hiểu và biết hết), tự dưng nó giẫm lên dép mình rồi nắm chặt lấy tay mình dọa, mày có cho tao xin lỗi không, không tao đẩy mày xuống cái hố này đấy. Ui chao, cu cậu gan cùng trời nhỉ, lúc ấy mình sợ quá, khóc thét lên mà gật đầu, vậy rồi hòa nhau chứ.

Cái thời ấy nó nghèo lắm, bọn trẻ con như mình với nó ngoài việc đi học, thời gian còn lại chỉ vùi đầu vào việc nhà phụ giúp cho Mẹ, Bố thì ở xa nên ở nhà phải cùng Mẹ lo lắng và giải quyết. Nào là phải đi cắt rau dền gai về cho lợn, hái dền cơm về mà ăn, lắm nhà nuôi lợn, lắm đứa đi cắt nên rau dại chẳng kịp mọc nữa là. Rồi đi hái củi ở rừng hay vườn tràm xung quanh trường. Trồng rau lang, củ sắn, đi mót đậu phộng, nhặt hạt điều v.v… cợ cực thế mà vui, chẳng phải mất thời gian vào bài vở mà vẫn học giỏi lạ. Ngày ấy nhà nhà đều nuôi lợn thôi, chắc được giá.

Thế rồi cũng hết cấp tiểu học, Ba nó với Bố mình đều chuyển hai đứa về thị xã, lúc đó Ba nó ở tập thể ngoài ủy ban tỉnh nên xin cho nó vào trường Phú Cường, còn Bố mình vẫn công tác Ban nông nghiệp nên chuyển mình vào trường Phú Hòa, với lại chị gái mình cũng đang học ở đây, nên hai chị em học cùng trường là tiện lợi nhất cho Bố.

Mẹ mình với con Út và má nói với con bé Ngân thì vẫn ở cái trường nông lâm nghiệp ấy cho đến khi hết cái thời tiểu học.

Bắt đầu từ cấp 2, mình với nó chẳng gặp lại nhau vì học khác trường cũng chẳng ở gần nhau mà chảnh chọe, rồi bên trường lớp mới niềm vui mới mình với nó cũng chẳng quan tâm gì cái kỷ niệm cũ rích trẻ con kia. Cho đến khi hết cấp 2, vào cấp 3 thì mình với nó lại tái ngộ, nó học rất giỏi toán nên được tuyển thằng vào lớp A, còn mình vào lớp C, chẳng biết là lớp chọn hay là vì cái giỏi văn (cái này thì chịu, bọn mình phỏng đoán vì tự dưng phân ban thế này A, B, C và A1, 2 và N1, 2…)

Chắc là đến cấp 3, ừ lúc này bọn mình cũng đã 15-16 tuổi chứ, đã biết cái xấu hổ nên chặng gợi lại chuyện cũ, mà nó gặp mình thì cái mặt nó cứ vênh lên, nên rồi mình với nó cũng chẳng thèm nói chuyện.

Rồi nó vào Đại học, đâu khoảng 2 năm sau thì nhà nó về ở cạnh nhà mình, khu tập thể Ban nông nghiệp cũ. Má nó với Mẹ mình vẫn làm ở Trường, Ba nó lúc đã chuyển lên tỉnh Bình Phước làm “cán bộ cấp cao cao”, tuy vậy mình với nó gặp nhau chỉ là cái gật đầu nhoẻn miệng cười rồi quay lưng. Chả hiểu vì sao?!!!

Nó học Đại học cũng xuất sắc lắm, trường người ta giữ lại thỉnh giảng, ui chao nó làm giảng viên Đại học, oách nhỉ, rồi nó lấy vợ, vợ người Thành phố, nó ở nhà Thành phố. Đám cưới nó, nó chẳng mời mình, rồi nó có một đứa con gái xinh xắn. Đến đám cưới mình, mình cũng chẳng mời nó, thế mà nó cũng mừng cho mình (cái nì không biết là do má nó sắp xếp hay đích thực của nó mình cũng chẳng rõ). Rồi nó du học bằng học bổng hay tự túc cũng không biết. Và đâu cả vợ chồng con cái nó đang làm việc và ở trời Tây.

Vào cái FB, thấy cái mặt béo ú của nó, lại nhớ đến “Cu Nguyên” của ngày xưa, nó cao ốm nhách và nhe răng cười, cái giọng khào khào “vịt đực” của trai mới lớn. Hồi ức tiểu học lại ùa về, vỡ òa nguyên sơ.

Cu Nguyên

ĐẤT VÀ NGƯỜI (3)

Là Đất và Người.
Chỉ là Đất và Người.
Có sống cũng chỉ Đất và Người.
Và chết đi cũng là Đất và Người.

Khi tiếng súng hoa cải của anh Vươn ở nơi tít xa Tiên Lãng, Hải Phòng cất lên, gần như những người nông dân chỉ quen chân lấm tay bùn, cả đời bám mặt vào đất, lầm lũi trong đất mới đau nỗi đau bị cướp đất, cướp miếng cơm manh áo. Xa xưa đã có câu thế này “tấc đất tấc vàng”, mất đất là đói nghèo, mất đất thành trắng tay, mất đất là bơ vơ cùng màn trời chiếu đất. Vì thế đối với người nông dân đất đã là mạng sống của bản thân rồi.

Ầm ĩ là thế, mạng người đánh đổi trong lao tù là thế vẫn chưa ngã ngũ ra sao, nên mình và nhiều người chỉ cứ hy vọng cho đời nó được tươi.

Là Đất ở Tiên Lãng, là Người ở Tiên Lãng.

Thế rồi lại đến Văn Giang.
Là Đất ở Văn Giang, là Người ở Văn Giang.
Đứng lên đòi lại sự thật, sự công bằng.
Những người nông dân đen đúa,
Những cái nhìn vô vọng,
Sự chất chưa nỗi đau hằn lên khóe mắt, bất lực.
Người Văn Giang có gì sai khi bảo vệ Đất cho mình. Đất nuôi Người, Người bám đất để sinh tồn, là ra hạt lúa gạo thơm, là ra rau trái quanh mùa, là sự sống, là cuộc đời của họ.

Lãnh đạo đăng đàn, diễn thuyết, rồi cuối cùng cũng chặn đứng cái sự thật. Cái sai, cái dốt, cái “ngu dân”, cái “bộ phận phản động”… lúc nào lại chẳng thuộc về những người nông dân ấy.

Đất ơi, làm sao sống được yên vui mà thế này “Khi ta ở chỉ là nơi Đất ở, Khi ta đi Đất bỗng hóa tâm hồn” khi mà cuộc đời gắn với Đất bị chà đạp.

Đất là vô tri, ngàn đời Đất vẫn thế, là”tấc đấc tấc vàng” còn Người là rơm rạ trên Đất, Đất ơi.

MÌNH CÓ QUYỀN VIẾT LẮM CHỨ

Mình thì chẳng nhá báo nhà biếc, cũng chẳng nghiệp dư nghiệp diếc chi hết, thích thì nhả chữ mà vui một mình, mà buồn một mình, hỉ nộ ái ố cho nhẹ cái lòng mình. Vậy nên, mình cũng chẳng quan tâm mà nghiên cứu sâu chi cái Luật báo chí, chỉ đơn giản, hiểu thế này, làm báo là những người “buôn cảm xúc” để có tiền ấy cho làng báo, là những người đưa tin từ sự thật của xã hội, của cuộc đời, đôi khi sự thật không hẳn còn là sự thật, hay méo mó, hay gỉ gỉ gì gi gì đi chăng nữa thì đó là việc làm của họ, là cảm xúc của mỗi người. Quyền in ấn là nằm ở những vị tổng biên tập, những vị chủ bút của tờ báo, mỗi nhà xuất bản… Quyền cảm nhận ở mỗi cá thể khác nhau. Mình hiểu thế.

Còn lại những báo mạng, thông tin đôi khi cũng tầm phào như một chợ buôn dưa, thì mình cũng để ý chi, thích thì đọc, không thích cũng đọc nếu tò mò và hơn nữa không thích thì thôi.

Còn lại nữa là những blog mạng, là những blog của cá nhân lập ra với nhiều ý nghĩa khác nhau, cũng như blog của mình, mình viết những cái mình nghĩ – có cả những cái mà người khác cho là nghĩ ngắn, nghĩ dài, mình viết những cái mình thích kể cả cóp nhặt Đông Tây, láng giềng xa gần nổi tiếng hay không nổi tiếng. Mỗi trang blog đeo đuổi những lý tưởng khác nhau, chỉ có chính bản thân chủ blog mới hiểu họ cần chia sẻ gì trong cộng đồng mạng này.

Trưa nay, một anh bạn nhà báo nhắn cho mình vụ cái bài viết về blog nguyễn văn minh. (Mình không thích hắn này nên mình cho hắn chữ thường hết luôn). Anh bạn bảo: “làm gì mà chửi kinh khủng thế, vừa vừa thôi chứ, nó ăn cây nào nó rào cây đấy, Anh không biết nhưng thấy em mắng đồng nghiệp anh là vô đạo đức một cách rất hằn học. Em có đi làm báo đâu mà hiểu được cái sự lắt léo của bọn làm tuyên giáo ấy. Nhìn chung em cũng chưa hiểu gì cả. Đừng vội mắng người khác là hèn, là vô lương tâm. Đừng thấy người ta cười hềnh hệch trước nỗi đau của người khác mà ái ố để không nhận ra đằng sau họ là trách nhiệm với vợ con bạn bè, họ dám xả thân bằng tấm lòng vị tha đấy. Chỉ khi thấy cần thôi…”

Gớm thế chứ lị, một nhà báo Đảng chính thống đấy bảo mình thế. Ui chao, mình hằn học gì với blog nguyễn văn minh chứ, hắn ăn cây nào rào cây nào nào. Mình chỉ lên án cái sự vô nhân đạo, vô đạo đức, vô lương tâm của hắn trước cái bài hắn viết, trước cái gọi là tình đồng loại thương cảm hòa trong khó khăn của cảnh ngộ gia đình anh Vươn ở Tiên Lãng.

Mình lên án blog nguyễn văn minh là lên án cái suy nghĩ thiển cận và ấu trĩ, trong khi hắn là một quân nhân, và hơn nữa lên án cái tinh thần làm báo của hắn vì hắn hơn hẳn mình – hắn là một nhà báo hẳn hoi, thế dưng mà hắn lại dùng blog cá nhân để bày tỏ quan điểm một cách ngô nghê, thiếu nghĩ, một sự dòm ngó ganh tỵ nồi cơm nhà khác thiếu nhân văn.

Mình có vơ đũa cả nắm đâu.

Mình hiểu chứ, giữa xã hội này kỷ cương phép nước còn chưa lắm ổn định thì cái quyền công dân, tự do ngôn luận cũng phải có nơi có chốn, đâu phải cứ rút ruột cho chảy sông là xong. Cái nghề làm báo nó cũng như bất kể một công việc gì khác ở một tổ chức. Giữa tập thể, lại là kẻ làm công, ai có quyền dám huênh hoang vỗ ngực không sợ cái thứ chi. Được mất là nằm trong tay người trả lương ấy, không khéo á, bị trù dập cho sống không ra sống nữa kìa. Mình hiểu chứ.

Nhưng, đã làm cái nghề báo mà chỉ biết vun vén xây tổ bằng sự an nhàn, bán chữ cầu vinh bằng sự a dua với thời cuộc thì thà rằng đừng mang danh nhà báo. Mình cũng chẳng lý tưởng hóa chi hết. Chân đất mắt toét như mình nhìn sự việc bằng đầu óc của người chân đất mắt toét, nghĩa là biết nhận thức, chẳng thể vượt xa hơn giới hạn trí thức của bản thân. Mình có thể phản ứng trước những điều mình cho là không đúng. Mình có quyền đó lắm chứ.

KỊCH BẢN PHIM TIÊN LÃNG

Trong kịch bản phim về Tiên lãng, mình ước được vào vai chị Thương hoặc chị Hiền, ở kịch bản phim mình muốn một trong hai chị – là mình – mình sẽ là người cầm súng bắn vào những tên quan tham – những con thú nghênh ngang, hống hách mượn quyền lực để đội lốt người. Sẽ không là súng hoa cải mà là súng với đạn thật hẳn hoi.

Hôm nay, những người đang lăn xả vào Tiên Lãng, mượn tiếng nói của truyền thông, cũng là đang cố hết sức lực và tài mọn để có thể đưa thông tin sự thật đến những dân đen như mình, sự thật thì luôn luôn đúng, lẽ công bằng phải là của người lương thiện.


Ngày mai, Tiên Lãng thành phim cũng là để tái hiện lại cái hôm nay, truyền tải một phần xã hội thối nát được hồi sinh bằng sức mạnh và ý chí của nhân dân, của sự thật, của lẽ phải. Là bài học để cho trách nhiệm và sự tế của những cán bộ nhà nước đối với dân đen được trong sạch hơn.


Ở kịch bản phim Tiên Lãng khi ấy, vị Thủ Tướng đăng đàn, đưa ra các kết luận chính đáng phù hợp luật nước, công bằng lòng dân thì chẳng cần phải đợi nhiều, cái kết có hậu chỉ là một ngày diễn ra một phiên tòa thông báo trả tự do cho anh Đoàn Văn Vươn, anh Đoàn Văn Quý, và lẽ đương nhiên, những ông Liêm, Hiền, Ca, Thoại, Chánh…. những người có liên quan trong vụ đầm đầy màu mỡ kim cương còn trên giấy lần lượt cúi đầu giấu đi gương mặt không nhân tính, tra tay vào còng số 8 cùng xếp hàng rồng rắn mặc áo quần phạm nhân.

Mỉa mai thay, khi mình ngồi đây nghĩ đến cái kịch bản sẽ lên phim. Thì công an Hải Phòng tiếp tục nhiễu nhương sử dụng cái quyền của một cơ quan điều tra ép bị can ký bản cam kết mời Luật sư. Nực cười, ấu trĩ và đốn mạt. Cái luật sơ đẳng thế cần gì phải học luật để tỏ tường mà chúng còn múa mép trên cái danh của cán bộ công quyền.

Sao cái lẽ phải hiển nhiên như thế, sự công bằng hiện rõ mồn một như thế mà phải để báo chí, lòng người tốn nhiều thời gian căm phẫn, uất hận? Thủ Tướng đang thử lòng kiên nhẫn của con người hay sao? thử lửa nhân gian bằng nhu nhược, chịu trận, kìm nén những uất ức chịu lầm than hay sao?

Khi có kịch bản phim về Tiên lãng, mình ước được vào vai chị Thương hoặc chị Hiền, ở kịch bản phim mình muốn một trong hai chị – là mình – mình sẽ là người cầm súng bắn vào những tên quan tham – những con thú nghênh ngang, hống hách mượn quyền lực để đội lốt người. Sẽ không là súng hoa cải mà là súng với đạn thật hẳn hoi. Nhất định thế.

TÍNH NGƯỜI VÀ TÌNH NGƯỜI

Đọc thông tin và nhìn hình ảnh căn lều tạm nơi khu đầm của gia đình anh Vươn bị phá nát, điều đáng phỉ nhổ nhất là chúng nó đã ném bát hương, phá di ảnh của những người đã khuất. Chưa biết chúng nó ở đây đang núp bóng ông quan nào, băng đảng xã hội đen nào thì việc làm của chúng chắc chắn phải được bảo kê bằng tiền bạc, có khi mảnh đất hoặc cả đến tính mạng, nghĩa là phải có bàn tay che được trời mới cả gan thách thức với dư luận, đối đầu với luật pháp để làm cái việc vô nhân đạo, đáng phỉ nhổ mất hết tính người như thế. Loại người này phải bị nhổ toẹt vài bãi nước bọt vào mặt, lót lá chuối, cầm gậy mà hẩy chúng ra khỏi đời sống cộng đồng. Cách ly hoàn toàn như một loại dịch bệnh truyền nhiễm.


Thủ tướng, Chủ tịch nước, các Ban ngành nhà mình đọc và xem những hình ảnh này tâm trạng ra sao, phản ứng thế nào nhỉ, có phẫn nộ không ta, hay chỉ trầm ngâm một cái lắc đầu?????

Mình cố nuôi niềm tin, phải nói là một niềm tin rất mãnh liệt, việc oan sai này sẽ kết thúc trong một ngày gần đây nhất, kết thúc rất sớm và đẹp. 
Nghe ngóng về Tiên Lãng trong mình luôn dấy lên cảm xúc cầu mong cho gia đình anh Vươn tai qua nạn khỏi, vượt qua được cái giông tố đã bị giăng để lại bắt đầu mưu sinh, tiếp tục lấn biển, tiếp tục làm nên những kỳ tích, trước hết là nuôi sống bản thân và gia đình. Tương lai con các anh còn rộng mở hướng về phía trước, tuổi đời và sức khỏe không thể chờ đợi người theo thời gian. Vì thế, việc bình an trở về và cơ hội tiếp tục được sinh tồn nơi đã đổ nhiều máu và nước mắt là điều ai cũng mong muốn cho gia đình anh Vươn.
Thủ Tướng ơi! Ngài nói đi, niềm tin kỳ vọng ở Ngài, chúng dân phải đợi đến bao lâu nữa? Niềm tin ấy nó có đất sống mà vĩnh hẵng không? Thời gian có quay ngược bao giờ? chẳng may nhé, nói gở nhé, chúng nó – kẻ xấu ấy – những kẻ tán tận lương tâm ấy – mất nhân tính ấy, nay chúng nó phá lều, mai chúng nó tìm cách hại chị Thương, chị Hiền thì sao ạ? Còn ai để vác đơn đi tìm công lý? Có ai dám chắc chắn một cái gật đầu hy sinh bản thân mình bảo vệ người dưng không? Thế thì khác nào diệt vong cả?
Đồng Nọc Nạng năm xưa đẫm máu, đánh đổi bằng nhiều mạng người nằm xuống đồng máu, rồi chỉ trong khoảng 6 tháng thì kết án bằng một phiên tòa đầy tính nhân văn. Là phiên tòa thời Pháp thuộc mà nó lại chứa đựng đầy tính người và tình người, còn giờ đây, mọi sự so sánh là khập khiễng, nhưng nếu không có một phiên tòa công bằng, nhân ái tương tự như thế thì nhà nước ta cứ trượt dài và lẩn quẩn trong cái hố sâu của tham nhũng và lạm quyền.

LỜI CẢM ƠN THỦ TƯỚNG

Kính thưa Thủ Tướng,
Cháu chúc Thủ Tướng và gia đình sức khỏe và hạnh phúc.

Sau gần 10 ngày kể từ khi có những kết luận xác đáng của Thủ Tướng, cháu thấy ở khắp nơi nô nức sự phấn khởi, sự cảm kích, lòng cảm ơn, và cao hơn hết vẫn là niềm tin của nhân dân vào Đảng, vào Nhà nước, vào sự cầm trịch của Thủ Tướng.

Cháu hãnh diện và mừng vui thêm Thủ Tướng ạ, đất nước ta trải qua những cơn bĩ cực thời chiến tranh, những khủng hoảng kinh tế thời bình, những nỗi đau mất mát và chia ly rồi cũng đã nguôi ngoai, chỉ có niềm tin là luôn mãnh liệt, đứng vững qua bao thế kỷ để tin yêu vào một đất nước Việt Nam: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Biết là vô cùng lắm, chưa thể là một thể thống nhất cho xã hội an nhàn, thảnh thơi, đẹp đẽ và trong sạch như trong tiểu thuyết, trong những thước phim đẹp của thơ ca. Nhưng, dù vậy, cũng đủ để mỗi người có niềm tin mà biết ý thức hơn trong những việc làm của mình. Mỗi người là một sự tử tế sẽ làm cho xã hội trong sạch.

Cháu cảm ơn Thủ Tướng rất nhiều, rất nhiều, rất rất nhiều, Thủ Tướng ạ.

Các kết luận của Thủ Tướng trong vụ Tiên Lãng tuy chưa hoàn toàn thuyết phục nhưng đã ổn định được lòng dân, hợp với đạo lý và cán cân luật pháp. Đưa những cán bộ tham nhũng ra trước ánh sáng chịu án, trả lại sự công bằng cho sự thật, cho lẽ phải của những người dân lương thiện.

Đã là nô bộc của dân thì phải cúc cung tận tụy, và nhân dân cũng phải biết sống lương thiện. Thủ Tướng đã bồi đắp thêm niềm tin trong dân, những án lệ tham nhũng rồi sẽ từ từ bị mất rễ sống, nhân dân sẽ tận trung với Thủ Tướng cùng diệt trừ những hành vi tham nhũng, lộng quyền.

Rồi từ đây, Thủ Tướng sẽ bộn bề thêm công việc, khi từ vụ Tiên Lãng lại lộ diện dần nhiều vụ khác về đất đai ở khắp chốn. Không có một Tiên Lãng thứ hai với sự phản kháng mãnh liệt như của anh Vươn, người dân đã biết có chỗ để tin mà kêu cứu, biết kìm nén sự phản kháng đối đầu trong việc đi tìm công lý và chỉ khi Luật đất đai là phù hợp.

Từ một việc mà hiện ra nhiều việc tương tự, người dân ở các nơi khác đã kéo về Tiên Lãng để cảm thông, để chia sẻ và biết tìm con đường kêu oan cho lẽ phải, cháu cảm nhận Thủ Tướng cũng xót xa. Xót xa nhiều lắm chứ. Trách nhiệm được giao phó cho các cấp lãnh đạo dưới quyền Thủ Tướng, rồi đưa trách nhiệm về từng tỉnh, thành để rồi trách nhiệm gánh trên vai Thủ Tướng vẫn là nặng nề nhất.

Cháu chẳng biết nói gì ngoài lời cảm ơn sâu sắc. Cảm ơn Thủ Tướng đã hiểu được nỗi khốn cùng của lẽ phải khi bị dồn vào đường cùng và bế tắc.

BLOG NGUYỄN VĂN MINH:TỰ VẢ MỒM VÀ NÉM ĐÁ VÀO CHÍNH MÌNH

Mình cũng bức xúc không kém khi đọc qua bài viết từ blog Nguyễn Văn Minh: Đoàn Văn Vươn có nghèo khổ đến mức phải… quyên góp.

Việc quyên góp ủng hộ cho gia đình anh Vươn đều là do những người có tấm lòng hảo tâm tử tế nhìn sự việc cưỡng chế xảy ra với con mắt của người trong cuộc, sự đồng cảm chia sẻ lúc khó khăn của tất cả mọi người, bản thân gia đình anh Vươn không hề bày tỏ “ăn xin” mà phải giả nghèo, giả khổ như cách nghĩ của Nguyễn Văn Minh. Bạn không ủng hộ quyên góp thì cũng nên nhìn nhận sự việc của một người làm báo, biết thế nào là đúng là sai, đối với người làm báo chỉ một câu nói xuyên tạc cũng có thể khiến cho ai đó lâm vào cảnh bần cùng. Bạn có thể dửng dưng trước sự thiếu thốn của họ, có thể quay lưng bĩu môi nhưng không thể thiển cận đến mức vô liêm sỉ và mất tính nhân đạo.

Trang blog nhà bạn cũng có vài bài xác nhận việc làm của những quan tham Tiên Lãng là vi phạm pháp luật, thì đơn giản bạn cũng nhận ra việc anh Vươn phản kháng là có lý do và gia đình anh Vươn đã đau đớn thế nào khi chỉ vài ngày hoang tàn cả cơ ngơi đẫm máu và nước mắt gầy dựng nên. Những ngày cận Tết, trong cái lạnh giá rét buốt, chồng thì bị bắt, nhà cửa đổ nát, bàn thờ hương hỏa tổ tiên cũng mất, tất cả đồ dùng của gia đình, sách vở của con cái, tấm ảnh thờ… đều không còn nguyên vẹn, đến con chó con cũng ướt sũng lông bị bắt mất, con chó mẹ thoát thân chạy lạc đâu đó… thử hỏi nếu là bạn, bạn sẽ thế nào? Có gào lên thống thiết đòi sự công bằng, có ngửa tay nhận những đồng tiền cứu trợ?…

Đã có nhiều sự phân tích, nhiều sự chia sẻ đến nỗi đau này, mặc nhiên ai cũng hiểu và đồng lòng vì đó là tấm lòng tương thân tương ái, đùm bọc lẫn nhau trong hoạn nạn, những đôi tay rất nhân đạo cùng hướng về gia đình anh Vươn, anh Quý.

Có lẽ mình không cần nói gì thêm về hoàn cảnh của gia đình anh Vươn và những nỗi đau mất mát gia đình đã gánh chịu, cũng không cần phải nói rõ tại sao có rất nhiều người đồng lòng và tùy tâm ủng hộ nhiều như thế. Sự thật đã hiện ra rất rõ trong tâm mỗi người.

Chẳng có ai ngu muội đến mức lại không hiểu việc mình đang làm có ý nghĩa thế nào đối với bản thân, chỉ bản thân thôi chứ đừng nói đến sự ảnh hưởng cho xã hội.

Mình vào nhà blogger này, đọc qua những điểm mục chính, đọc cả đôi ba cái còm, đọc chi tiết những bài viết trong thư mục: Chân dung đen, Dọc đường làm báo… điều chỉ có thể thốt lên và lướt trên bàn phím, mẽ, vô liêm sỉ, vô nhân đạo.

Bologger tự giới thiệu thế này: Blog của Nguyễn Văn Minh – Phóng viên báo Quân đội nhân dân – Cơ quan của Quân uỷ Trung ương và Bộ Quốc phòng – Tiếng nói của lực lượng vũ trang và nhân dân Việt Nam. Là một phóng viên, một nhà báo quân đội nhân dân, đáng lý trên blog của mình, Nguyễn Văn Minh phải lột tả được những niềm vui làm báo, những bài viết đậm chất tính quân đội nhân dân, chứ có lẽ nào.

Trong Dọc đường làm báo, là 03 bài viết với 03 bút danh khác nhau, nhưng lời lẽ mình nghĩ chỉ là của Nguyễn Văn Minh. Trong mục Chân dung đen, là những lời lẽ kịch tính, chê bai, bôi nhọ những người có ảnh hưởng lớn bởi dự luận. Một sự ganh tỵ đầy hiềm khích.

Chưa kể cái giọng điệu trong sự phân tích “lề trái, lề phải”, cái cách dùng từ “bọn phản động” rất nặng nề, cách nói chung chung ba phải “rất phản động”. Những luận cứ không xác đáng và đủ sức thuyết phục khi mang danh tri thức có văn hóa của một người làm báo.

Những còm phản hồi trong hầu hết các bài viết đều có còm khai vị bóc tem của chủ blog. Trong số các còm, những còm ủng hộ, say mê đắm đuối để khích lệ, để sẻ chia và động viên trong những dòng viết của blogger này thì quá ít.

Tại sao đứng trong hàng ngũ quân nhân, là người viết báo, lại tồn tại con người này? Suy nghĩ méo mó, mất đạo đức cả trong cách nghĩ, chẳng khác nào đã tự vả vào mồm, tự ném đá vào chính mình.