NHÀ BÁO TRẦN ĐĂNG TUẤN-NGƯỜI NHÓM LỬA CƠM CÓ THỊT

Với nhà báo Trần Đăng Tuấn – nguyên Phó Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam, chỉ đến khi có thông tin anh từ chức và xin nghỉ ở Đài chuyển sang một vị trí công việc ở nơi khác tôi mới rõ họ tên, và cũng từ khi anh lập Blog với nỗi lòng “Men lá rượu ngô trong” từ Suối Giàng trở về, tôi biết đến anh gần hơn.

“… Chút gian khó của đời cha sẽ nếm

Để gần hơn bao thân phận mất còn!”

 Đó là hai câu kết của bài thơ anh “Có một ngày” anh đã viết trước một ngày khi chia tay Đài truyền hình, thì đến lúc này đây tôi ngẫm thấy anh đã có nhiều dự tính cho bước đi của mình, thật ý nghĩa và cao cả biết nhường nào.

Những bước chân anh thầm lặng đến nhưng nơi gian khó, những vùng cao hiểm trở và còn lắm những thiếu thốn để rồi trở về anh đã nổi lửa gầy dựng bếp cho những bữa cơm có thịt. Còn gì đáng trân trọng, đáng quý và tự hào hơn?

 Không phải tự dưng ai cũng có thể làm được việc như anh và mọi người trong chương trình đã nghĩ và đã làm, tìm những bước đi gập ghềnh, khó khăn như thế chỉ với mong muốn duy nhất là đem lại cái ấm no, nụ cười, niềm tin và khát vọng sống vươn lên cho những đứa trẻ vùng cao. Dáng người anh nhỏ và cặp kính không thể che được ánh mắt luôn ánh lên nụ cười nhân hậu. Nụ cười rất tình men lá rượu ngô trong ấy.

 Đã gần một năm trôi qua, CƠM CÓ THỊT của anh đã đi qua nhiều chặng đường, những nơi đến là những vùng cao, nơi cuộc sống của những đứa trẻ mà những tên gọi có thể đến nay tôi mới thuộc như Mù Căng Chải, Bát Xát, Hoàng Si Phù, Xí Mần… những Dềnh Thành, Lao Chải, Y Tý, Pu Lau…

 Để rồi, mỗi lần đọc về những bài viết kể lại những chuyến đi “Cơm có thịt”, nhìn những hình ảnh yêu thương, tôi lại lặng người đi, rơi những giọt nước mắt, những tiếng gọi cứ nghèn nghẹn trong lồng ngực chỉ chực vỡ òa ra, thương những đứa trẻ vùng cao toàn độ tuổi con mình và bé hơn nữa chân trần trên đất những ngày giá rét cuối năm, và rồi vỡ òa ra là niềm vui hạnh phúc, thấy lòng mình thanh thản, khi nhìn thấy đâu đó quanh mình vẫn còn nhiều lắm những tấm lòng thơm thảo, và tôi bấu víu thêm được niềm tin: xã hội mình rồi sẽ khác, sẽ thay đổi, sẽ tốt hơn lên rất nhiều vì còn có anh cùng nhiều bè bạn đang đồng hành cho Cơm có thịt.

Ước vọng ươm mầm xanh cho những đứa trẻ vùng cao đã không còn là xa vời nữa. Những con số biết nói của một năm trôi qua với Cơm có thịt đã là một minh chứng thật nhất. CƠM CÓ THỊT được thổi lửa từ blog của anh và chỉ từ những liên kết của những vòng tay nhân ái trên mạng mà quỹ đã nhận được gần 4 tỷ đồng, hơn 5.000 đứa trẻ được ăn no mặc ấm, được cười tươi trong nụ cười hớn hở đến trường. Những con số này sẽ còn nhân lên gấp nhiều lần nữa, rồi sẽ trải dài khắp đất nước.

Anh nói đúng, điều cao cả nhất của cuộc sống là biết cho đi hạnh phúc và điều lớn lao nhất gặt hái được qua hành trình Cơm thịt vẫn là: Chúng ta đều là con Lạc cháu Hồng, chúng ta phải đùm bọc nhau, bởi là con dân nước Việt. Nước Việt còn đến hôm nay và mãi trường tồn, chẳng vì một sự thiên thời địa lợi nào cả, mà chỉ vì điều đó chưa bị quên lãng trong tâm khảm hầu hết người Việt bình thường.

            Xin cảm ơn anh vì nghĩa cử anh dành cho CƠM CÓ THỊT, xin cảm ơn những đồng nghiệp, bè bạn anh đã chung tay góp sức với anh cho chương trình, xin cảm ơn những cơ duyên và những nghĩa tình thơm thảo của tất cả mọi người đã ủng hộ và sẽ tiếp tục ủng hộ. Cảm ơn HẠNH PHÚC của CƠM CÓ THỊT mà các anh chị đã và đang sưởi ấm cộng đồng.

Advertisements

ĐẤT VÀ NGƯỜI (1)

Mình định viết cái này với những dòng khác cơ, nhưng sau khi lượn lờ nhà anh Tiến thì có sự thay đổi.

Mình cũng chỉ mới biết đến nhà anh thông qua nhà Bọ Lập khoảng gần năm nay, với Bọ Lập thì như là cơ duyên, cái này sẽ viết thêm sau. Trong trang nhà Bọ thì cũng một dãy những blog liên kết, khi ấy mình đọc từ trên xuống dưới, có lẽ ấn tượng nhất để nhấp đường link liên kết là vì cái tên PHẠM NGỌC TIẾN được Bọ trau chuốt viết hoa thẳng đứng trong một dãy những khách văn của Bọ. Mình vừa đếm lại chính xác thì 76 dòng là 76 bloggers.

Mình cũng chưa tìm được câu lý giải vì sao cái tên của anh PHẠM NGỌC TIẾN lại được in hoa nắn nót và trang trọng đến thế?!

Thời điểm đột nhập vào nhà anh Tiến là khi anh viết cái Háo danh cho Bọ, mà mình thì ngu ngơ, chả biết phải còm như thế nào khi thấy số lượng còm cứ nhảy lên dần, dốt thế chứ lị. Mãi đến khi Anh Tiến cho ra cái chích chòe “Số mạng của lợn đực”, mình mới bì bõm, vật vã để đẩy còm, xong rồi thì hồi hộp, háo hức và chờ đợi anh trả còm, cái mặt mình cứ nghệt ra, nhấp nhỏm, nhấp chuột liên tục, ui giời đúng là lần đầu tiên của kẻ hóng hớt có khác.

Rồi cứ thế, với 04 bloggers mình đắm đuối, hàng ngày khi mở máy tính lên, như một thói quen thường lệ mình phải vào tìm bài mới để lần lượt đọc cho hết. Thêm sau nữa, từ nhà anh Tiến biết thêm nhà anh Tuấn – cái anh già đình đám mình biết đến cả họ tên khi anh nghỉ từ Đài rồi tự dưng mở blog và có những việc làm không giống ai nhưng ấm lòng, giàu tính người và tình người là chương trình “CƠM CÓ THỊT” cho những đứa trẻ vùng cao.

Mình cũng bon chen học chút chữ để rồi ti toe cảm xúc, biết đến anh Tiến, đọc những văn anh viết mình vỡ òa được nhiều thứ, nhiều điều. Nói thật đến lúc này thì cũng chỉ đang đọc hết những thứ gì anh entry lên blog, mà như thế không có nghĩa là độ say mê chưa đủ chín.

Người ta cứ hay nói nhà văn là kiểu người lơ lửng với cuộc sống đời thường. Đấy là giọng điệu dân gian nó thế, tiền lệ câu nói nó vậy, mình  nhận thấy khác, mà cũng sẽ có thêm rất rất nhiều người nữa cũng cảm nhận như mình. Khi ở cái tuổi của anh cũng chẳng còn trẻ lắm, con cái đã phần nào phương trưởng, có thể hưởng thụ rong chơi, thì anh vẫn phải nai lưng để kiếm cơm với cái nghề là nghiệp. Bận bịu bao nhiêu với cơm áo gạo tiền, bè bạn, khách văn… thì anh vẫn dành nhiều thời gian, nghĩa cử cho chương trình Cơm có thịt cùng anh Tuấn.

Tấm lòng của các anh đang dần được nhân rộng, đánh thức tấm lòng nhân ái “lá lành đùm lá rách” đến sâu rộng trong cộng đồng. Những chuyến đi đến vùng cao, vùng sâu, những bức ảnh được đưa lên, hình ảnh những đứa trẻ thơ ngây, đói rách trong giá rét, mưa bão, thiếu thốn đủ mọi bề đã khiến nhiều trái tim rơi nước mắt, những đôi chân trần trên đất trong cái giá lạnh mùa đông, những đôi má ửng đỏ se sắt vì rét buốt, những đôi mắt tròn đen ánh lên niềm tin ở ngày mai…, rồi cứ thế cơ duyên mở rộng ra, chẳng phải loa kèn trống thổi kêu gọi ra rả, mà anh và các đồng nghiệp của chương trình cứ âm thầm rót mật lòng bằng những hình ảnh, cử chỉ hành động thực tế, tất cả hướng về những mầm non tương lai của đất nước, những đứa trẻ vùng cao phải được ăn đủ, mặc ấm đến trường.

Với giọng điệu rất ư nhẹ nhàng, cái kiểu cười cửa miệng Khe khe… như một thứ bản quyền riêng, từng câu chữ anh viết rất thật cho đời thường, những tấm lòng thơm thảo của tất cả mọi người được anh lột tả đầy cảm xúc, đầy tâm trạng với sự trân trọng, cảm kích vô biên.

Cách viết của anh cho người đọc sự cảm nhận sâu lắng, xích lại gần nhau hơn bằng nghĩa cử, bằng tình người rất thật.

Chất Đất và chất Người trong anh đã song hành và hòa quyện nuôi dưỡng nên những câu văn đầy tâm huyết bằng sự trong sạch, tinh tế của ngòi bút, bằng những việc anh đã và đang làm và ước mong một cuộc sống ngày càng tươi đẹp hơn, ở đó con người sẽ bớt vân vi, hằn thù, biết cảm thông và chia sẻ – nhất là cho những đứa trẻ vùng cao.

Nói là vô cùng, cũng như mình viết cho anh vài dòng thế này cũng chỉ là một cách viết. Nhưng anh Tiến ạ, Jas chẳng biết nhiều về anh ngoài những gì chắt lọc được từ blog của anh và những việc anh đã làm cho Cơm có thịt, Jas trải lòng bằng sự kính trọng, biết ơn.

GẶP NHAU CÀ PHÊ NHÉ (2)

Mình gặp anh, thật  khó cưỡng lại cảm xúc len lỏi, mình ngồi đối diện, thỉnh thoảng ngắm anh thật lâu, lúc nhận tin nhắn anh bảo tới ngay đi, mình còn ngần ngại, anh đang dở việc, mình có làm phiền anh lắm không nhỉ?

Rồi mình đến, anh cũng đang có một người khách, mình nhìn trộm anh, mông lung nghĩ, cảm giác yêu thương ùa về, mọi suy nghĩ mình không điều khiển được, mình chỉ ước mong được đồng hành trên những chặng đường anh đi, chia sẻ cùng anh những niềm vui nỗi buồn.

Mình chỉ biết lắng nghe anh nói và sự tung hứng của người khách. Với mình ngồi ngắm anh cũng đã là một niềm yêu thích. Tóc anh đã bạc nhiều, da mặt cũng xạm đi, nét thanh xuân đang dần trôi qua, chỉ có trái tim hừng hực lửa cháy với nghiệp.

Gặp nhau cà phê nhé, mình như hai lúa lần đầu ra tỉnh dù bề ngoài mình cũng chẳng khác gì người thành phố, hehe, mình cười mình đấy, nhà quê ạ.

Mình tin ở anh, nỗi lo lắng thường trực quanh mình cũng dần biến mất, khi thấy ở anh niềm tin và khả năng trong việc anh đã và đang làm, mình tin đế bớt lo thôi mặc dù lo cứ lo thành thừa.

Cố gắng anh nhé, luôn cầu mong mọi sự bình an và tốt lành cho anh.