VIẾT CHO CU NGUYÊN

 

Hôm qua vào FB kết nối lại thấy người bạn cũ. Nhìn nó mập phì mà thấy ớn quá, không quen cái mặt nó như vậy so với cái ngày xưa còn đánh nhau chí chóe.

Nguyên – đó là tên gọi của nó ở nhà, còn đi học nó có một cái tên rất đẹp – Nguyễn Thanh Bình, rất nhẹ nhàng khác với cái vẻ nam tính của nó, cái miệng cứ hay nhe răng cười mà trêu đám con gái. Vắng mặt nó mình hay gọi nó là “Cu Nguyên”.

Mình với nó học chung cùng nhau hồi tiểu học. Mẹ nó với Mẹ mình làm cùng nhau. Cái Hợp tác xã nông nghiệp ngày xưa sau chuyển thành cái Trường nông lâm nghiệp của tỉnh Bình Dương. Ngày đó đất trường rộng mênh mông nên cán bộ nhân viên được ở trong khu tập thể của trường, cứ mỗi gia đình cũng phải được 1-2 gian nhà (kiến trúc xây được format sẵn) tha hồ mà ở.

Nhà mình lúc ấy thì có 03 chị em gái, còn nhà nó thì hai anh emi, nó là anh cả. Bố nó với Bố mình đều công tác trong Ủy ban nhưng khác bộ phận và đều ở cách xa mấy mẹ con những mười mấy cây số.

Nhà nó ở đầu hồi 02 gian của dãy nhà tập thể, phía sau là khu vườn điều, bạch đàn của Trường rộng mênh mông. Cái chuồng lợn cạnh đấy. Sát hồi nhà còn là cái bếp.

Nhà mình thì ở đoạn giữa, nhà nó xong đến nhà Bác Huệ-Nhã thì đến nhà mình, rồi đến nhà Bác Toản. Mẹ mình cũng nuôi lợn nhưng tận trên khu bếp ăn và téc nước của trường, đâu chừng cũng vài ba trăm mét chứ không gần xịt như nhà nó hay nhà bác Toản. Ở đó, mấy mẹ con mình tha hồ nuôi lợn, trồng rau, nhất là trồng khoai lang lấy củ.

Mình với nó bằng tuổi nên học chung cùng nhau. Ngày mình cùng gia đình ở quê mới vào nó cứ trêu mình suốt, vì hồi đó mình đen đủi, nhỏ thó, tóc quăn như Mỹ lai, nó cũng Bắc kỳ như mình thế mà nó cứ hùa nhau với tụi thằng Tài (thằng này mới Mỹ lai chính hiệu vì da nó trắng đỏ tóc vàng hoe tự nhiên), đám cái Mỹ Tiên, Hoàng Anh, cái Yến, cái Lan suốt ngày bắt nạt mình, chúng cứ thấy mặt mình là lại hò nhau “Bắc kỳ ăn rau muống nó lỳ như trâu”…

Mình với nó cứ như khắc khẩu, gặp nhau là trêu chọc rồi đánh chửi nhau như hát hay, mình hồi đó là con gái nhưng cũng nghịch như quỷ sứ, vì chẳng có bạn bằng tuổi ngoài nó nên suốt ngày lẫn đẫn theo nó đi nhặt hạt điều, trèo cây bắt chim sẻ, hái ổi… có đận nó bắt được ổ chim sẻ non, nó không cho mình, mình tức quá giữa trưa còn chui cửa sồ vào để lấy. Nó nhe răng cười nhứ nhứ dọa “tao mách mẹ mày…”.

Có lẽ bẩm sinh nó học giỏi, còn mình thì tùy hứng, vì vậy nên nó lúc nào cũng cho là mình học dốt hơn nó, với lại nó làm lớp trưởng. Và cái kỷ niệm đáng nhớ nhất là năm học lớp 4,mình với nó ngồi bàn đầu, nó đầu bàn mình ngồi giữa, hôm đó cô cho bài tập Toán và ra điều kiện nếu ai giải xong nộp chấm điểm. Chỉ 10 bài đầu tiên nếu đúng sẽ được điềm 10 và tuyên dương. Hôm đó mình tùy hứng lạ, làm xong cái rụp thế mà nó nhất quyết không cho mình đứng dậy nộp bài, nó giằng lấy cả vở của mình lại còn gân cổ bảo “mày cọp dê bài của tao” thế là rách cái rẹc. Nó sợ xanh mắt mèo xin lỗi rối rít làm mình cũng chẳng dám thưa Cô. Mình giận nó lắm, ra về mình đi trước nó đi sau lò tò xin lỗi, mình uất nó mình bắt đền, mà lúc đó mình cũng lắm chiêu, mình về đến nhà, canh me nó không làng nhàng phía sau, mình chạy ù sang nhà nó bảo với mẹ nó, cháu không có điểm 10 vì thằng Nguyên đó, cháu bắt đền phải viết lại vở cho cháu sao giống y chữa của cháu cơ, dạo ấy mình viết chữ đẹp cực, mẹ nó chẳng biết làm sao năn nỉ mình chán không xong, thế là mẹ nó lôi cổ nó ra chửi một hồi thì đánh nó, nó cũng lì không khóc, chỉ xin lỗi má nó (nó thích gọi băng má), mà mình thỉ bướng bỉnh ương ngạnh. Cực chẳng đã má nó tức lên thế là mượn chìa khóa 1 phòng trống, má nó nhốt nó vào một gian nhà trống ấy. Mình thì con trẻ chẳng hiểu gì sất chỉ khoái chí cái bụng và hả hê vì đã thỏa cơn tức nó. Nhưng sao má nó lại phạt nó nặng ghê gớm, lại chẳng cho nó ăn, hôm sau đi học về lại nhốt nó vào cái phòng đó, mình còn nhớ ánh mắt nó căm mình lắm khi mình cười thích thú nhìn nó qua khung cửa sổ.

Mẹ mình phải vào cuộc giải hòa, chuyện trẻ con làm người lớn đau đầu. Má nó bắt nó xin lỗi mình rất nhiều và phải đợi mình đi học cùng, mỗi lần đi học là nó lại tò tò đằng sau rỉ rả chuyện xé vở của mình và cái chuyện nó bị nhốt. Một hôm đương đi, đến gần cái thung lũng (giống cái thung lũng trên Đà Lạt, nó giáp với đường nhựa xong bị lở ra một hố sâu cây cối rập rạp, và ở dưới có khe suối nước chảy róc rách nên bọn trẻ con mình cứ ví là Đà Lạt 2, vậy mà cũng có lắm người chết vì cái thung lũng ấy, người lớn có, trẻ con có, mà cả em cái Yến cũng mất vì cái thung lũng này, cũng ma quái rùng rợn lắm mà ở tuổi đấy mình chưa hiểu và biết hết), tự dưng nó giẫm lên dép mình rồi nắm chặt lấy tay mình dọa, mày có cho tao xin lỗi không, không tao đẩy mày xuống cái hố này đấy. Ui chao, cu cậu gan cùng trời nhỉ, lúc ấy mình sợ quá, khóc thét lên mà gật đầu, vậy rồi hòa nhau chứ.

Cái thời ấy nó nghèo lắm, bọn trẻ con như mình với nó ngoài việc đi học, thời gian còn lại chỉ vùi đầu vào việc nhà phụ giúp cho Mẹ, Bố thì ở xa nên ở nhà phải cùng Mẹ lo lắng và giải quyết. Nào là phải đi cắt rau dền gai về cho lợn, hái dền cơm về mà ăn, lắm nhà nuôi lợn, lắm đứa đi cắt nên rau dại chẳng kịp mọc nữa là. Rồi đi hái củi ở rừng hay vườn tràm xung quanh trường. Trồng rau lang, củ sắn, đi mót đậu phộng, nhặt hạt điều v.v… cợ cực thế mà vui, chẳng phải mất thời gian vào bài vở mà vẫn học giỏi lạ. Ngày ấy nhà nhà đều nuôi lợn thôi, chắc được giá.

Thế rồi cũng hết cấp tiểu học, Ba nó với Bố mình đều chuyển hai đứa về thị xã, lúc đó Ba nó ở tập thể ngoài ủy ban tỉnh nên xin cho nó vào trường Phú Cường, còn Bố mình vẫn công tác Ban nông nghiệp nên chuyển mình vào trường Phú Hòa, với lại chị gái mình cũng đang học ở đây, nên hai chị em học cùng trường là tiện lợi nhất cho Bố.

Mẹ mình với con Út và má nói với con bé Ngân thì vẫn ở cái trường nông lâm nghiệp ấy cho đến khi hết cái thời tiểu học.

Bắt đầu từ cấp 2, mình với nó chẳng gặp lại nhau vì học khác trường cũng chẳng ở gần nhau mà chảnh chọe, rồi bên trường lớp mới niềm vui mới mình với nó cũng chẳng quan tâm gì cái kỷ niệm cũ rích trẻ con kia. Cho đến khi hết cấp 2, vào cấp 3 thì mình với nó lại tái ngộ, nó học rất giỏi toán nên được tuyển thằng vào lớp A, còn mình vào lớp C, chẳng biết là lớp chọn hay là vì cái giỏi văn (cái này thì chịu, bọn mình phỏng đoán vì tự dưng phân ban thế này A, B, C và A1, 2 và N1, 2…)

Chắc là đến cấp 3, ừ lúc này bọn mình cũng đã 15-16 tuổi chứ, đã biết cái xấu hổ nên chặng gợi lại chuyện cũ, mà nó gặp mình thì cái mặt nó cứ vênh lên, nên rồi mình với nó cũng chẳng thèm nói chuyện.

Rồi nó vào Đại học, đâu khoảng 2 năm sau thì nhà nó về ở cạnh nhà mình, khu tập thể Ban nông nghiệp cũ. Má nó với Mẹ mình vẫn làm ở Trường, Ba nó lúc đã chuyển lên tỉnh Bình Phước làm “cán bộ cấp cao cao”, tuy vậy mình với nó gặp nhau chỉ là cái gật đầu nhoẻn miệng cười rồi quay lưng. Chả hiểu vì sao?!!!

Nó học Đại học cũng xuất sắc lắm, trường người ta giữ lại thỉnh giảng, ui chao nó làm giảng viên Đại học, oách nhỉ, rồi nó lấy vợ, vợ người Thành phố, nó ở nhà Thành phố. Đám cưới nó, nó chẳng mời mình, rồi nó có một đứa con gái xinh xắn. Đến đám cưới mình, mình cũng chẳng mời nó, thế mà nó cũng mừng cho mình (cái nì không biết là do má nó sắp xếp hay đích thực của nó mình cũng chẳng rõ). Rồi nó du học bằng học bổng hay tự túc cũng không biết. Và đâu cả vợ chồng con cái nó đang làm việc và ở trời Tây.

Vào cái FB, thấy cái mặt béo ú của nó, lại nhớ đến “Cu Nguyên” của ngày xưa, nó cao ốm nhách và nhe răng cười, cái giọng khào khào “vịt đực” của trai mới lớn. Hồi ức tiểu học lại ùa về, vỡ òa nguyên sơ.

Cu Nguyên

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: