SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG

Đọc những bài viết đến Bữa cơm có thịt của các bloggers, mình cảm động, rưng rức nỗi lòng. May mắn thay trong cuộc sống này, trong xã hội này cũng còn có những tấm lòng ấm ấp, những tấm lòng biết cảm thông và sẻ chia đến những cuộc đời kém may mắn hơn, những cảnh khổ của các em bé thơ ngây ở những vùng cao, vùng sâu, vùng xa của đất nước. Mình cảm động lắm, nghẹn lại. Xin cảm ơn rất nhiều.

Trong khi mình mải mê bon chen với cuộc sống để sống, suốt ngày cơm áo gạo tiền lo cho bản thân gia đình và cái vòng cuộc sống cứ quay vòng theo thời gian, theo quỹ đạo của cuộc đời. Thì các anh chị ấy, các em, các cháu ấy vẫn dành được thời gian để đến với người Rục, đến với Bát Xát, đến với Dềnh Thàng… Mình không có những hành động thiết thực thôi thì mình cũng cần phải có một tấm lòng để sẻ chia nhiều hơn, còn biết đau, còn biết rưng rức nỗi niềm trước cái đau của người khác thì ít ra trong mình vẫn còn một phần người tử tế.

Đâu đó, những chuyện đánh giết, cướp bóc, cưỡng chế không chỉ còn gói gọn trong bộ phận nhóm người “lưu manh, xỏ lá”, hay kiểu “bần cùng sinh đạo tặc” nữa, mà những người mang danh cán bộ, doanh nhân, công chức… có cuộc sống đủ “cơm no áo ấm”  đã kết bè kết phái một liên minh để thi nhau làm bậy, mất đi nhân cách để không còn biết làm người tử tế.

Cụ Hồ đã bôn ba khắp năm châu bốn bể chỉ với một niềm mơ ước khai sinh một đất nước Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh”, văn minh không đơn thuần là tiếp thu những tinh hoa văn hóa của thế giới mà là nếp sống văn minh một cách có văn hóa, sống biết làm người tử tế, biết sống trong giới hạn của mình, đừng vượt quá giới hạn mà lấn sang giới hạn của người khác. Nhưng xem ra, xã hội ngày càng bấn loạn và suy đồi đạo đức bởi giá trị của đồng tiền. Đồng tiền bây giờ đã ngự trị chiếm hữu tâm hồn con người. Bạn làm được bạn hưởng đó là chân lý, bạn có quyền hưởng thụ và sử dụng những giá trị của mình làm ra. Không ai có quyền để bắt bạn làm điều này, làm điều khác trong giới hạn của bạn cả. Nhưng nếu bạn giàu có, bạn có phung phí đồng tiền của mình cũng đừng nên phô trương quá mức, bạn có biết chỉ cần bạn nói bâng quơ rằng hôm nay bạn ăn bát phở trị giá vài trăm nghìn… chỉ là chuyện vặt, thì đối với những cuộc sống bần hàn hơn lại là mưu sinh cả tháng cho cả một gia đình mấy miệng ăn hoặc hơn thế nữa.

Chưa bao giờ trong xã hội ta những chuyện xấu lại tràn lan một cách có hệ thống và trải dài khắp mọi miền. Chính vì sự quy hoạch và phát triển không đồng bộ, không thống nhất nên khoảng cách xã hội giữa các vùng miền đã mặc nhiên ngày càng giãn ra, đồng tiền lại ngự trị, chi phối tới tất cả khiến lòng người trở nên lạnh lùng và vô cảm. “Nước chảy chỗ trũng”, người giàu càng giàu thêm, người nghèo càng nghèo thêm.

Dẫu biết rằng ai được sinh ra cũng phải một lần tử, chẳng có ai là vĩnh cửu kiếp dương gian, thế mà vẫn nhiều người “đêm dài lắm mộng” mộng mị mờ cả tấm lòng trước vật chất phù phiếm, danh vọng hão huyền, mất đi lương tri sống cho ra sống một kiếp người.

Những ngày cuối năm, gió heo may đã se lạnh tự bao giờ, hơi ấm của tình người vẫn đong đầy với những bà con vùng xa xôi nghèo khó. Dù nước mắt có mằn mặn trên môi vì cảm động, vì thương yêu, vì phẫn nộ thì trái tim vẫn tươi vui hát vang “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” để răn dạy mình biết yêu thương hơn nữa cuộc sống này.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: