Đọc những bài viết đến Bữa cơm có thịt của các bloggers, mình cảm động, rưng rức nỗi lòng. May mắn thay trong cuộc sống này, trong xã hội này cũng còn có những tấm lòng ấm ấp, những tấm lòng biết cảm thông và sẻ chia đến những cuộc đời kém may mắn hơn, những cảnh khổ của các em bé thơ ngây ở những vùng cao, vùng sâu, vùng xa của đất nước. Mình cảm động lắm, nghẹn lại. Xin cảm ơn rất nhiều.
Trong khi mình mải mê bon chen với cuộc sống để sống, suốt ngày cơm áo gạo tiền lo cho bản thân gia đình và cái vòng cuộc sống cứ quay vòng theo thời gian, theo quỹ đạo của cuộc đời. Thì các anh chị ấy, các em, các cháu ấy vẫn dành được thời gian để đến với người Rục, đến với Bát Xát, đến với Dềnh Thàng… Mình không có những hành động thiết thực thôi thì mình cũng cần phải có một tấm lòng để sẻ chia nhiều hơn, còn biết đau, còn biết rưng rức nỗi niềm trước cái đau của người khác thì ít ra trong mình vẫn còn một phần người tử tế.
Đâu đó, những chuyện đánh giết, cướp bóc, cưỡng chế không chỉ còn gói gọn trong bộ phận nhóm người “lưu manh, xỏ lá”, hay kiểu “bần cùng sinh đạo tặc” nữa, mà những người mang danh cán bộ, doanh nhân, công chức… có cuộc sống đủ “cơm no áo ấm” đã kết bè kết phái một liên minh để thi nhau làm bậy, mất đi nhân cách để không còn biết làm người tử tế.
Cụ Hồ đã bôn ba khắp năm châu bốn bể chỉ với một niềm mơ ước khai sinh một đất nước Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh”, văn minh không đơn thuần là tiếp thu những tinh hoa văn hóa của thế giới mà là nếp sống văn minh một cách có văn hóa, sống biết làm người tử tế, biết sống trong giới hạn của mình, đừng vượt quá giới hạn mà lấn sang giới hạn của người khác. Nhưng xem ra, xã hội ngày càng bấn loạn và suy đồi đạo đức bởi giá trị của đồng tiền. Đồng tiền bây giờ đã ngự trị chiếm hữu tâm hồn con người. Bạn làm được bạn hưởng đó là chân lý, bạn có quyền hưởng thụ và sử dụng những giá trị của mình làm ra. Không ai có quyền để bắt bạn làm điều này, làm điều khác trong giới hạn của bạn cả. Nhưng nếu bạn giàu có, bạn có phung phí đồng tiền của mình cũng đừng nên phô trương quá mức, bạn có biết chỉ cần bạn nói bâng quơ rằng hôm nay bạn ăn bát phở trị giá vài trăm nghìn… chỉ là chuyện vặt, thì đối với những cuộc sống bần hàn hơn lại là mưu sinh cả tháng cho cả một gia đình mấy miệng ăn hoặc hơn thế nữa.
Chưa bao giờ trong xã hội ta những chuyện xấu lại tràn lan một cách có hệ thống và trải dài khắp mọi miền. Chính vì sự quy hoạch và phát triển không đồng bộ, không thống nhất nên khoảng cách xã hội giữa các vùng miền đã mặc nhiên ngày càng giãn ra, đồng tiền lại ngự trị, chi phối tới tất cả khiến lòng người trở nên lạnh lùng và vô cảm. “Nước chảy chỗ trũng”, người giàu càng giàu thêm, người nghèo càng nghèo thêm.
Dẫu biết rằng ai được sinh ra cũng phải một lần tử, chẳng có ai là vĩnh cửu kiếp dương gian, thế mà vẫn nhiều người “đêm dài lắm mộng” mộng mị mờ cả tấm lòng trước vật chất phù phiếm, danh vọng hão huyền, mất đi lương tri sống cho ra sống một kiếp người.
Những ngày cuối năm, gió heo may đã se lạnh tự bao giờ, hơi ấm của tình người vẫn đong đầy với những bà con vùng xa xôi nghèo khó. Dù nước mắt có mằn mặn trên môi vì cảm động, vì thương yêu, vì phẫn nộ thì trái tim vẫn tươi vui hát vang “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” để răn dạy mình biết yêu thương hơn nữa cuộc sống này.


ĐẸP TRAI CÓ GÌ LÀ SAI? VÀ HIỆU ỨNG COMMENT
10/02/2012 — jasminevnMột số cư dân mạng mấy ngày nay bày tỏ những sự bực mình, thậm chí phát khùng lên nhân việc công an ra tay mạnh mẽ ngăn chặn một nhóm người vào sáng chủ nhật ở Bờ Hồ-không biết nên dùng từ tụ tập hay dùng từ biểu tình vì từ nào cũng chả đúng.
Cũng vì mấy hôm trước, một số trang Blogs treo lời mời sáng chủ nhật 27/11 bà con ra Bờ Hồ biểu tình ủng hộ Thủ tướng về Luật biểu tình, về chủ quyền biển đảo.
Vốn “nhạy cảm” về những chuyện được coi là nhạy cảm, nên các bác an ninh mần trước cho nó lành, có mấy chục người ở Bờ Hồ đưa đi về trại hết. Thế là kết thúc một dự định được coi là tốt đẹp, thể hiện lòng yêu nước.
Số chưa kịp bị giải tán thì ngồi luôn cà phê buôn chuyện.
Rồi sau đó, có bác bực bội trút giận trên Blogs của mình tại sao hôm trước Thủ tướng nói như zậy, rằng biểu tình là quyền của người dân, mà hôm sau công an lại dẹp bỏ một cách hơi bị hình sự.
Có bác hậm hực, lắc đầu, không tin, không tin, không tin vào Nhà nước, nói zậy mà không phải zậy
Có bác thậm chí chửi.
Có bác thậm chí mắng.
Có bác thậm chí nổi đóa.
Các bác đều là người yêu nước mình.
Cả những bác có dấu hiệu tụ tập theo lời kêu gọi ủng hộ Thủ tướng cũng là những người vô cùng yêu nước mình.
Cả những bác ở nhà, không đi đâu, có thể vì sợ, có thể vì tránh phiền phức, có thể không nói dối được vợ để ra Bờ Hồ tham gia cùng anh em biểu tình, các bác cũng là những người yêu nước mình.
Cả những bác ở tỉnh xa, ở nước ngoài, tất cả đều là người yêu nước mình.
Cu Vinh, người viết Entry này, tất nhiên là người yêu nước mình.
Và cả những bác công an làm nhiệm vụ giải tán các bác tụ tập có dấu hiệu biểu tình cũng là những người yêu nước mình.
Cả cấp trên của các bác công an trực tiếp làm nhiệm vụ ấy, cả cấp trên của cấp trên các bác công an làm nhiệm vụ hôm chủ nhật ấy, tất cả đều là những người yêu nước mình.
Là người Việt Nam, hẳn là người yêu nước.
Ai mà người Việt Nam lại nói, tao không yêu nước, không tính vô đây.
Nhưng qua việc này mới chợt nhận ra, yêu nước là một chuyện, còn phương pháp, cách thức thể hiện, biểu lộ lòng yêu nước như thế nào lại là một chuyện hơi bị dài…
Đôi khi còn phải trông chừng dự báo thời tiết.
Đôi khi còn phải chia sẻ nỗi lo bất an về an ninh trật tự với các đồng chí an ninh là người thừa hành lệnh cấp trên của mình.
Đôi khi chính trong đáy lòng các đồng chí an ninh cũng áy náy khi ủn, đẩy, kéo, xách, lôi, húc, thậm chí thêm chút đạp, thêm chút xách tai, thêm chút giằng…cũng là muốn hoàn thành nhiệm vụ, tự họ không muốn vậy, không muốn hỗn với người lớn tuổi, không muốn thô bạo với phụ nữ…
Đôi khi còn phải nhìn vào khía cạnh thi đua: Phường nào còn người ra biểu tình là công an phường đó mất thi đua. Ví dụ thế.
Đôi khi chính hai chữ biểu tình nó vẫn chưa được thi vị hóa, nó chưa được hóa giải thái độ kỳ thị, vẫn còn những ai đó nhìn nhận méo mó và thiên lệch, cứ nghe hai chữ biểu tình là chắc chắn có vấn đề về chống đối, về phản động.
Đôi khi chính quyền còn không đủ lòng tin để tin những người đang muốn đi biểu tình ủng hộ Nhà nước, vì có thể họ lại nghĩ, nói là ủng hộ, nhưng tới khi đoàn người đang đi ấy lại có mấy thằng điên hô đả đảo thì …chết cả làng.
Một chàng thanh niên đẹp trai là rất đáng ngưỡng mộ, nhưng chàng có được lòng nàng, có được lòng gia đình, họ hàng nàng không, còn là chuyện khác.
Nếu lúc nào cũng phải nói rõ rằng mình là thằng đẹp trai, dù đẹp trai thật, chẳng ai cãi, nhưng nghe cũng kỳ kỳ, cũng phiền phiền.
Đẹp trai có gì là sai?
Lòng yêu nước lại càng không sai.
Nhưng đôi khi cũng phải bình tĩnh, cũng phải từ tốn, cũng phải thành tâm.
Tôi kính trọng và ngưỡng mộ lòng yêu nước của mọi người.
Nhưng đôi lúc tôi sợ, có ai đó đang dùng lòng yêu nước để che khuất một động cơ xằng bậy.
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm thủ thỉ thù thì ở nhà tại Huế, mần có mấy câu thơ có tên bài là NHÂN DÂN, có sức mạnh bằng mấy cuộc biểu tình. Yêu nước như ông, trách nhiệm với đất nước như ông quá lớn. Nhưng nếu sáng chủ nhật vừa rồi mời ông ra Bờ Hồ biểu tình, ông đi không? Chắc không.
Phát biểu điên rồ như Hoàng Hữu Phước chẳng hạn, anh ta còn thấy mình yêu nước nhất…nước ấy chứ.
Lại phải nhắc lại, đẹp trai có gì sai?
(Nguồn: nhà văn Nguyễn Quang Vinh)
Mình entry lại bài viết này sau khi đọc lại tất cả những comment của độc giả tại blog của Anh Ba Sàm và của tác giả Nguyễn Quang Vinh, cũng như nhìn thấy nhà Bọ Lập những Rate this: 70. Mình cũng đọc đi đọc lại nhiều lần bài viết trên, và có những cảm nhận thế này:
Việc anh cu Vinh giật tít “Đẹp trai có gì là sai?” có lẽ khiến người đọc hiểu nhầm khi xuyên suốt nội dung bài viết. Theo tác giả yêu nước có rất nhiều cách thể hiện, và biểu tình cũng là một trong số những cách có thể làm, và không phải chỉ có những người biểu tình mới thể hiện được là tôi yêu nước. Đó là hành động và suy nghĩ thể hiện ra bên ngoài của sự việc. Còn tác giả đứng trên phương diện nhìn từ nhiều hướng, nhiều chiều, cái nhìn của người đi biểu tình, cái nhìn của nhà thơ, nhà văn, nhà báo, của người làm kinh doanh, cái nhìn của người ở nhà, cái nhìn của những người làm nhiệm vụ giữ trật tự (trong cuộc biểu tình), cái nhìn của những người còn chẳng biết gì đến nội tình Hoàng Sa bây giờ nó ra sao… dù có thế nào thì tất cả đều có lòng yêu nước, và cái tình yêu nước ni mình đã gọi là bản năng mà, chỉ trừ những người không yêu nước.
Tác giả đã phân tích rất kỹ ở những câu “Đôi khi…”, mọi lý lẽ rất thuyết phục nếu ta đọc và nhìn trực diện vào chuyện biểu tình, suy nghĩ biểu tình, khi mà “biểu tình” phải để trong ngoặc kép còn lắm “nhạy cảm” (cũng để trong ngoặc kép). Trong 165 phản hồi bài viết ở nhà anh Ba Sàm (đến 11:55 ngày 01/12/2011) không biết có bao nhiêu phần trăm là những người đã tham gia biểu tình nhỉ? còn nhà Anh Diện thì đã gỡ bài và chưa đăng lại. Một bài viết với số lượng comment không nhiều nhưng lại có hiệu ứng rất mạnh, khiến anh cu Vinh cũng “tê tái heo may” lắm lắm.
Còn các anh giữ trật tự (của biểu tình), đó là trách nhiệm, là mưu sinh đấy, mình không là họ và họ cũng không là mình làm sao bảo phải hiểu và đồng cảm là một được nhỉ. Mình bắt thằng ăn trộm, mình đánh thằng ăn trộm, thậm chí điên lên cũng có thể giết thằng ăn trộm vì mình không phải là thằng ăn trộm, và vì thằng ăn trộm cũng không phải là mình mà nghĩ được như mình đừng làm việc đó, phải làm việc này. Xem ra từ chuyện biểu tình này mà xét đến nhiều khía cạnh của xã hội lắm đây, đâu đó là sự phân hóa giai cấp ngày càng rộng, người giàu thì mỗi người một xe, một nhà, ăn sáng đến tiền triệu, còn những gia đình có người phải tự vẫn để thoát cảnh bần cùng.
Mình không BÊNH cũng không NỊNH tác giả, vì nỏ thân, vì nỏ biết mặt (mượn từ của anh nhé: nỏ) trừ cái hình ở blog của ảnh. Mình nghĩ chúng ta cùng đọc thật chậm đôi đoạn này:
“Đôi khi chính hai chữ biểu tình nó vẫn chưa được thi vị hóa, nó chưa được hóa giải thái độ kỳ thị, vẫn còn những ai đó nhìn nhận méo mó và thiên lệch, cứ nghe hai chữ biểu tình là chắc chắn có vấn đề về chống đối, về phản động.
Đôi khi chính quyền còn không đủ lòng tin để tin những người đang muốn đi biểu tình ủng hộ Nhà nước, vì có thể họ lại nghĩ, nói là ủng hộ, nhưng tới khi đoàn người đang đi ấy lại có mấy thằng điên hô đả đảo thì …chết cả làng.”…
“Nhưng đôi lúc tôi sợ, có ai đó đang dùng lòng yêu nước để che khuất một động cơ xằng bậy.”…
Anh cu Vinh có yêu nước, yêu đồng loại mới lo đến cái đoạn này đấy chứ. Anh ấy lo đến sự bất an của xã hội, lo đến cái cương giới biển đảo chẳng giữ được. Còn một trong số chúng ta, những người yêu nước chỉ nhìn thấy cái bóng của mình phía trước đã kịp nổi đóa: khi tôi biểu tình vì tôi yêu nước, và vì yêu nước tôi mới biểu tình, tại sao các anh “cấm”, hehe.